Does An IQ Test Prove Creativity?

Cuộn xuống để xem nội dung của bạn.

Đăng ký thành viên thân thiết để có thể tải nội dung này và xem thêm nhiều nội dung bị giới hạn khác

  • Chúng tôi chấp nhận các phương thức thanh toán sau đây: Thẻ tín dụng, thẻ ghi nợ, PayPal, chuyển khoản ngân hàng và tiền mặt.
    Chúng tôi sẽ không thu thêm phí cho bất kỳ hình thức thanh toán nào.
  • Đối với sản phẩm có giá: Sau khi chúng tôi ghi nhận thông tin đã thanh toán sản phẩm của bạn, sản phẩm sẽ được mở khóa và bạn có thể xem trực tiếp và tải tài liệu sản phẩm.
  • Đối với thành viên trả phí: Bạn có thể mua và thanh toán sản phẩm với giá 0đ để tải tài liệu sản phẩm.
  • Bạn có thể liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ mở khóa sản phẩm sớm nhất.
  • Nếu bạn gặp vấn đề về sản phẩm của chúng tôi trong thời gian sử dụng, vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ xử lý sớm nhất nhé.

Nội dung bài viết

Does An IQ Test Prove Creativity?

Everyone has creativity, some a lot more than others. The development of humans, and possibly the universe, depends on it. Yet creativity is an elusive creature. What do we mean by it? What is going on in our brains when ideas form? Does it feel the same for artists and scientists? We asked writers and neuroscientists, pop stars and AI gurus to try to deconstruct the creative process-and learn how we can all ignite the spark within.

A In the early 1970s, creativity was still seen as a type of intelligence. But when more subtle tests of IQ and creative skills were developed in the 1970s, particularly by the father of creativity testing, Paul Torrance, it became clear that the link was not so simple. Creative people are intelligent, in terms of IQ tests at least, but only averagely or just above. While it depends on the discipline, in general beyond a certain level IQ does not help boost creativity; it is necessary but not sufficient to make someone creative.

B Because of the difficulty of studying the actual process, most early attempts to study creativity concentrated on personality. According to creativity specialist Mark Runco of California State University, Fullerton, the “creative personality” tends to place a high value on aesthetic qualities and to have broad interests, providing lots of resources to draw on and knowledge to recombine into novel solutions. “Creatives” have an attraction to complexity and an ability to handle conflict. They are also usually highly self-motivated, perhaps even a little obsessive. Less creative people, on the other hand, tend to become irritated if they cannot immediately fit all the pieces together. They are less tolerant of confusion. Creativity comes to those who wait, but only to those who are happy to do so in a bit of a fog.

But there may be a price to pay for having a creative personality. For centuries, a link has been made between creativity and mental illness.Psychiatrist Jamison of Johns Hopkins University in Baltimore, Maryland, found that established artists are significantly more likely to have mood disorders. But she also suggests that a change of mood state might be the key to triggering a creative event, rather than the negative mood itself. Intelligence can help channel this thought style into great creativity, but when combined with emotional problems, lateral, divergent or open thinking can lead to mental illness instead.

Jordan Peterson, a psychologist at the University of Toronto, Canada, believes he has identified a mechanism that could help explain this. He says that the brains of creative people seem more open to incoming stimuli than less creative types. Our senses are continuously feeding a mass of information into our brains, which have to block or ignore most of it to save us from being snowed under. Peterson calls this process latent inhibition, and argues that people who have less of it, and who have a reasonably high IQ with a good working memory can juggle more of the data, and so may be open to more possibilities and ideas. The downside of extremely low latent inhibition may be a confused thought style that predisposes people to mental illness. So for Peterson, mental illness is not a prerequisite for creativity, but it shares some cognitive traits.

E But what of the creative act itself? One of the first studies of the creative brain at work was by Colin Martindale, a psychologist from the University of Maine in Orono. Back in 1978, he used a network of scalp electrodes to record an electroencephalogram ,a record of the pattern of brain waves, as people made up stories. Creativity has two stages: inspiration and elaboration, each characterised by very different states of mind. While people were dreaming up their stories, he found their brains were surprisingly quiet. The dominant activity was alpha waves, indicating a very low level of cortical arousal: a relaxed state, as though the conscious mind was quiet while the brain was making connections behind the scenes. It’s the same sort of brain activity as in some stages of sleep, dreaming or rest, which could explain why sleep and relaxation can help people be creative. However, when these quiet minded people were asked to work on their stories, the alpha wave activity dropped off and the brain became busier, revealing increased cortical arousal, more corralling of activity and more organised thinking. Strikingly, it was the people who showed the biggest difference in brain activity between the inspiration and development stages who produced the most creative storylines. Nothing in their background brain activity marked them as creative or uncreative. “It’s as if the less creative person can’t shift gear,” says Guy Claxton, a psychologist at the University of Bristol, UK. “Creativity requires different kinds of thinking. Very creative people move between these states intuitively.” Creativity, it seems, is about mental flexibility: perhaps not a two-step process, but a toggling between two states. In a later study, Martindale found that communication between the sides of the brain is also important.

Paul Howard-Jones, who works with Claxton at Bristol, believes he has found another aspect of creativity. He asked people to make up a story based on three words and scanned their brains using functional magnetic resonance imaging. In one trial, people were asked not to try too hard and just report the most obvious story suggested by the words. In another, they were asked to be inventive. He also varied the words so it was easier or harder to link them. As people tried harder and came up with more creative tales, there was a lot more activity in a particular prefrontal brain region on the right-hand side. These regions are probably important in monitoring for conflict, helping us to filter out many of of combining the words and allowing us to pull out just the desirable connections, Howard-Jones suggests. It shows that there is another side to creativity, he says. The story-making task, particularly when we are stretched, produces many options which we have to assess. So part of creativity is a conscious process of evaluating and analysing ideas. The test also shows that the more we try and are stretched, the more creative our minds can be.

And creativity need not always be a solitary, tortured affair, according to Teresa Amabile of Harvard Business School. Though there is a slight association between solitary writing or painting and negative moods or emotional disturbances, scientific creativity and workplace creativity seem much more likely to occur when people are positive and buoyant .In a decade-long study of real businesses, to be published soon, Amabile found that positive moods relate positively to creativity in organisations, and that the relationship is a simple linear one. Creative thought also improves people’s moods, her team found, so the process is circular. Time pressures, financial pressures and hard-earned bonus schemes on the other hand, do not boost workplace creativity: internal motivation, not coercion, produces the best work.

Another often forgotten aspect of creativity is social. Vera John-Steiner of the University of New Mexico says that to be really creative you need strong social networks and trusting relationships, not just active neural networks. One vital characteristic of a highly creative person, she says, is that they have at least one other person in their life who doesn’t think they are completely nuts

Questions 14-17: TRUE/ FALSE/ NOT GIVEN

14. High IQ guarantees better creative ability in one person than that who achieves an average score in an IQ test.

15. In a competitive society, individuals’ language proficiency is more important than other abilities.

16. A wider range of resources and knowledge can be integrated by more creative people into bringing about creative approaches.

17. A creative person not necessarily suffers more mental illness.

Questions 18-22: Use the information in the passage to match the people (listed A-F) with opinions or deeds below.

A.    Jamison

B.    Jordan Peterson

C.    Guy Claxton

D.    Howard-Jone

E.    Teresa Amabile

F.     Vera John-Steiner

18. Instead of producing the negative mood, a shift of mood state might be the one important factor of inducing a creative thinking.

19. Where the more positive moods individuals achieve, there is higher creativity in organizations.

20. Good interpersonal relationship and trust contribute to a person with more creativity.

21. Creativity demands an ability that can easily change among different kinds of thinking.

22. Certain creative mind can be upgraded if we are put into more practice in assessing and processing ideas.


Questions 23-26: Complete the summary paragraph described below. In boxes 23-26 on your answer sheet, write the correct answer with NO MORE THAN THREE WORDS.

But what of the creative act itself? In 1978, Colin Martindale made records of pattern of brain waves as people made up stories by applying a system constituted of many 23…………. The two phrases of creativity, such as 24…………………  were found. While people were still planning their stories, their brains shows little active sign and the mental activity was showed a very relaxed state as the same sort of brain activity as in sleep, dreaming or rest. However, experiment proved the signal of  25…………… went down and the brain became busier, revealing increased cortical arousal, when these people who were in a laidback state were required to produce their stories. Strikingly, it was found the person who was perceived to have the greatest 26………………. in brain activity between two stages, produced storylines with highest level of creativity.




14. FALSE 15. NOT GIVEN 16. TRUE 17. TRUE 18. A
19. E 20. F 21. C 22. D 23. scalp electrodes
24. inspiration and elaboration 25. alpha wave activity 26. difference

Bài kiểm tra IQ có phải là minh chứng cho khả năng sáng tạo?

Mọi người đều có khả năng sáng tạo, một số người có nhiều hơn hẳn những người khác. Sự phát triển của loài người, và có thể cả vũ trụ, phụ thuộc vào điều đó. Tuy nhiên, sự sáng tạo là một hình thái khó nắm bắt. Ý của chúng tôi là gì? Điều gì đang xảy ra trong bộ não của chúng ta khi các ý tưởng được hình thành? Các nghệ sĩ và nhà khoa học có cảm nhận giống nhau không? Chúng tôi đã yêu cầu các nhà văn và nhà khoa học thần kinh, các ngôi sao nhạc pop và các chuyên gia về AI cố gắng giải mã quá trình sáng tạo – và tìm hiểu cách tất cả chúng ta có thể thắp lên ngọn lửa trí tuệ từ bên trong.

A Vào đầu những năm 1970, khả năng sáng tạo vẫn được coi là một loại trí thông minh. Nhưng khi những bài kiểm tra tinh vi hơn về chỉ số IQ và kỹ năng sáng tạo được phát triển vào những năm 1970, đặc biệt là từ cha đẻ của các bài kiểm tra tính sáng tạo, Paul Torrance, thì mọi thứ trở nên rõ ràng là mối liên hệ không đơn giản như vậy. Những người sáng tạo là người thông minh, ít nhất là trong phạm vi các bài kiểm tra IQ, nhưng chỉ ở mức trung bình hoặc cao hơn đôi chút. Mặc dù phụ thuộc vào sự rèn luyện, nhưng nhìn chung khi vượt qua một mức độ nhất định IQ không giúp tăng cường khả năng sáng tạo; đó là yếu tố cần thiết nhưng không đủ để làm cho một người nào đó trở nên sáng tạo.

B Do khó khăn của việc nghiên cứu quá trình thực tế, hầu hết những nỗ lực trước đây để nghiên cứu khả năng sáng tạo tập trung vào yếu tố tính cách. Theo chuyên gia sáng tạo Mark Runco của Đại học Bang California, Fullerton, “cá tính sáng tạo” có xu hướng coi trọng các phẩm chất về thẩm mỹ và có sở thích rộng, giúp họ có nhiều nguồn lực để tận dụng và nhiều kiến thức để kết hợp lại thành các giải pháp mới lạ. “Người sáng tạo” có sự thu hút với những điều phức tạp và khả năng xử lý xung đột. Họ cũng thường có tính năng động rất cao, thậm chí có thể hơi bị ám ảnh. Mặt khác, những người kém sáng tạo có xu hướng trở nên cáu kỉnh nếu họ không thể sắp xếp tất cả các mảnh ghép lại với nhau ngay lập tức. Họ thiếu kiên nhẫn trước những vấn đề phức tạp, mơ hồ. Khả năng sáng tạo đến với những người biết chờ đợi, nhưng chỉ dành cho những cảm thấy người hạnh phúc khi làm điều đó trong lớp mỏng sương mù bao phủ.

C Nhưng có thể có sẽ có cái giá phải trả cho việc sở hữu một cá tính sáng tạo. Trong nhiều thế kỷ, vấn đề mối liên kết giữa sự sáng tạo và những tổn thương tâm lý đã được đặt ra. Bác sĩ tâm thần Jamison của Đại học Johns Hopkins ở Baltimore, Maryland, nhận thấy rằng những nghệ sĩ đã thành danh có khả năng bị rối loạn tinh thần cao hơn một cách đáng kể. Nhưng cô ấy cũng đưa ra khả năng rằng sự thay đổi trạng thái tâm lý có thể là chìa khóa để kích hoạt một sự sáng tạo mới, thay vì chính bản thân tâm trạng tiêu cực. Trí thông minh có thể giúp hướng phong cách suy nghĩ này thành khả năng sáng tạo tuyệt vời, nhưng khi kết hợp với các vấn đề cảm xúc, tác động bên lề, suy nghĩ lệch hướng hoặc theo các hướng mở có thể dẫn đến bệnh tâm lý.

D Jordan Peterson, nhà tâm lý học tại Đại học Toronto, Canada, tin rằng ông đã xác định được một cơ chế có thể giúp giải thích điều này. Ông cho rằng bộ não của những người sáng tạo dường như cởi mở hơn với những kích thích từ bên ngoài so với những người kém sáng tạo hơn. Các giác quan của chúng ta liên tục chuyển một lượng lớn thông tin đến não, não phải chặn hoặc bỏ qua phần lớn thông tin để cứu chúng ta khỏi bị tắc nghẽn. Peterson gọi quá trình này là sự ức chế tiềm ẩn và lập luận rằng những gặp tình trạng này ở mức độ thấp và những người có chỉ số IQ khá cao với trí nhớ hoạt động tốt có thể sắp xếp xử lý nhiều dữ liệu hơn, và do đó có thể mở ra nhiều khả năng và ý tưởng hơn. Mặt trái của sự ức chế tiềm ẩn ở mức cực kỳ thấp có thể tạo ra kiểu suy nghĩ lộn xộn khiến người đó dễ mắc bệnh tâm lý. Vì vậy, đối với Peterson, bệnh về tâm lý không phải là điều kiện tiên quyết cho khả năng sáng tạo, nhưng nó có chung một số đặc điểm về nhận thức.

E Nhưng bản thân hành động sáng tạo là gì? Một trong những nghiên cứu đầu tiên về sức sáng tạo của bộ não tại nơi làm việc là của Colin Martindale, một nhà tâm lý học đến từ Đại học Maine ở Orono. Vào năm 1978, ông đã sử dụng một mạng lưới các điện cực gắn vào da đầu để ghi lại điện não đồ, một bản ghi mô hình của sóng não, khi mọi người nghĩ ra các câu chuyện. Sáng tạo có hai giai đoạn: lấy cảm hứng và thực hiện chi tiết, mỗi giai đoạn được biểu thị bởi các trạng thái tâm lý rất khác nhau. Trong khi mọi người đang mơ tưởng về những câu chuyện của mình, anh nhận thấy não của họ im lặng một cách đáng ngạc nhiên. Hoạt động chủ đạo là các sóng alpha, cho thấy rằng mức độ hưng phấn của vỏ não là rất thấp: một trạng thái thoải mái, như thể tâm trí nhận thức giữ yên tĩnh trong khi não đang tạo ra các kết nối phía sau hậu trường. Đó là dạng hoạt động của não tương tự như các hoạt động ngủ, mơ hoặc nghỉ ngơi, điều này có thể giải thích tại sao giấc ngủ và sự thư giãn có thể giúp con người trở nên sáng tạo. Tuy nhiên, khi những người có tâm trí trầm lặng này được yêu cầu làm việc với những câu chuyện của họ, hoạt động của sóng alpha giảm mạnh xuống và não trở nên bận rộn hơn, bộc lộ ở sự hưng phấn của vỏ não tăng lên, hoạt động xung quanh nhiều hơn và suy nghĩ có tổ chức hơn. Đáng chú ý, chính những người thể hiện sự khác biệt lớn nhất trong hoạt động của não bộ giữa các giai đoạn gây cảm hứng và phát triển là những người đã tạo ra những cốt truyện sáng tạo nhất. Không có gì trong các hoạt động nền ở não của họ cho thấy họ sáng tạo hay không sáng tạo. Guy Claxton, nhà tâm lý học tại Đại học Bristol, Vương quốc Anh nhận xét: “Cứ như thể người kém sáng tạo không thể nảy số. “Sự sáng tạo đòi hỏi nhiều kiểu tư duy khác nhau. Những người rất sáng tạo di chuyển giữa các trạng thái này theo trực giác ”. Có vẻ như khả năng sáng tạo được quyết định bởi sự linh hoạt của tinh thần: có lẽ không phải là một quá trình hai bước, mà là sự chuyển đổi giữa hai trạng thái. Trong một nghiên cứu sau đó, Martindale nhận thấy rằng sự giao tiếp giữa các bên của não cũng rất quan trọng.

F Paul Howard-Jones, đồng nghiệp với Claxton tại Bristol, tin rằng anh ấy đã phát hiện thấy một khía cạnh khác của khả năng sáng tạo. Ông yêu cầu mọi người nghĩ ra một câu chuyện dựa trên ba từ và quét não của họ bằng cách sử dụng chụp cộng hưởng từ chức năng. Trong một thử nghiệm, mọi người được yêu cầu không cần quá cố gắng và chỉ thuật lại câu chuyện rõ ràng nhất được gợi ý bằng các từ cho sẵn. Trong một thử nghiệm khác, họ được yêu cầu phải vận dụng tính sáng tạo. Anh ấy cũng đưa ra đa dạng các từ khóa để việc liên kết chúng dễ dàng hơn hoặc khó hơn. Khi mọi người cố gắng hơn và nghĩ ra nhiều câu chuyện sáng tạo hơn, thì vùng não trước trán riêng biệt ở phía tay phải đã có nhiều hoạt động hơn. Những khu vực này có lẽ rất quan trọng trong việc giám sát xung đột, giúp chúng ta chọn lọc ra nhiều tổ hợp các từ này và cho phép chúng ta chỉ rút ra những kết nối mong muốn, Howard-Jones nhận xét. Nó cho thấy có một mặt khác của khả năng sáng tạo, ông nói. Nhiệm vụ sáng tạo ra câu chuyện, đặc biệt là khi chúng ta bị thúc ép, tạo ra nhiều khả năng mà chúng ta phải đánh giá. Vì vậy, một phần của khả năng sáng tạo là một quá trình có ý thức nhằm đánh giá và phân tích ý tưởng. Bài kiểm tra cũng cho thấy rằng chúng ta càng cố gắng và bị thúc ép, trí óc của chúng ta càng có thể sáng tạo tốt hơn.

G Và sự sáng tạo không cần thiết phải thực hiện một mình, một sự tra tấn, theo lời Teresa Amabile đến từ đại học kinh doanh Harvard. Mặc dù có một chút liên quan giữa việc viết hoặc vẽ một mình và tâm trạng tiêu cực hoặc rối loạn cảm xúc, khả năng sáng tạo khoa học và sáng tạo tại nơi làm việc dường như xuất hiện nhiều hơn khi mọi người tích cực và sôi nổi. Trong một nghiên cứu kéo dài hàng chục năm sẽ sớm được công bố, Amabile phát hiện ra rằng tâm trạng tích cực có liên quan tích cực đến sự sáng tạo về khả năng tổ chức và chúng có mối quan hệ tuyến tính đơn giản. Nhóm của cô nhận thấy rằng suy nghĩ sáng tạo cũng cải thiện tâm trạng của con người, vì vậy quá trình này diễn ra theo vòng lặp. Mặt khác, áp lực thời gian, áp lực tài chính và các chế độ thưởng ngặt nghèo không thúc đẩy khả năng sáng tạo tại nơi làm việc: động lực từ bên trong chứ không phải sự ép buộc, tạo ra kết quả công việc tốt nhất.

H Một khía cạnh khác thường bị lãng quên của khả năng sáng tạo là tính xã hội. Vera John-Steiner của Đại học New Mexico cho rằng để thực sự sáng tạo, bạn cần có mạng lưới xã hội mạnh mẽ và các mối quan hệ tin cậy chứ không chỉ là mạng lưới thần kinh nhanh nhạy. Cô cho biết đặc điểm quan trọng của một người có khả năng sáng tạo cao là họ có ít nhất một người khác trong cuộc sống không nghĩ rằng họ hoàn toàn điên rồ.

Câu hỏi 14-17: TRUE/ FALSE/ NOT GIVEN

14. Điểm số IQ cao đảm bảo khả năng sáng tạo của một người tốt hơn so với người đạt điểm trung bình trong bài kiểm tra IQ.

15. Trong một xã hội cạnh tranh, trình độ ngoại ngữ của các cá nhân quan trọng hơn các khả năng khác.

16. Nhiều nguồn lực và kiến thức hơn có thể được tận dụng bởi người sáng tạo nhiều hơn để mang lại các phương pháp tiếp cận sáng tạo.

17. Một người sáng tạo không nhất thiết phải có bệnh tâm lý nặng hơn.

Câu hỏi 18-22: Sử dụng thông tin trong bài đọc để đối chiếu các nhân vật (được liệt kê A-F) với ý kiến hoặc việc làm bên dưới.

A.    Jamison

B.    Jordan Peterson

C.    Guy Claxton

D.    Howard-Jone

E.    Teresa Amabile

F.     Vera John-Steiner

18. Thay vì tạo ra tâm trạng tiêu cực, sự thay đổi trạng thái tâm trạng có thể là một trong những yếu tố quan trọng để hình thành tư duy sáng tạo.

19. Ở đâu các cá nhân đạt được tâm trạng tích cực hơn, thì ở đó khả năng sáng tạo cao hơn.

20. Mối quan hệ tốt giữa các cá nhân và sự tin tưởng góp phần làm cho một người có nhiều sáng tạo hơn.

21. Sự sáng tạo đòi hỏi một khả năng có thể dễ dàng thay đổi giữa các kiểu tư duy khác nhau.

22. Một số tinh thần sáng tạo nhất định có thể được nâng cấp nếu chúng ta rèn luyện nhiều hơn việc đánh giá và xử lý các ý tưởng.


Câu hỏi 23-26: Hoàn thành đoạn tóm tắt được mô tả dưới đây. Trong các ô 23-26 trên phiếu trả lời của bạn, hãy viết câu trả lời đúng với KHÔNG QUÁ BA TỪ .

Nhưng bản thân hành động sáng tạo là gì? Năm 1978, Colin Martindale đã ghi lại kết quả về mô hình sóng não khi mọi người sáng tạo ra các câu chuyện bằng cách áp dụng một hệ thống cấu thành gồm nhiều 23 …………. Hai giai đoạn của sự sáng tạo, như 24 ………………… đã được tìm thấy. Trong khi mọi người vẫn đang lên kế hoạch cho những câu chuyện của họ, não của họ ít có dấu hiệu hoạt động và hoạt động trí óc được thể hiện ở trạng thái rất thoải mái giống như dạng hoạt động của não khi ngủ, mơ hoặc nghỉ ngơi. Tuy nhiên, thí nghiệm đã chứng minh tín hiệu 25 …………… giảm xuống và não bộ trở nên bận rộn hơn, làm tăng kích thích vỏ não, khi những người này ở trong trạng thái thoải mái được yêu cầu kể câu chuyện của họ. Đáng chú ý, người ta nhận thấy người được cho là có số 26……………… lớn nhất trong hoạt động của não giữa hai giai đoạn, tạo ra cốt truyện với mức độ sáng tạo cao nhất.




14. FALSE 15. NOT GIVEN 16. TRUE 17. TRUE 18. A
19. E 20. F 21. C 22. D 23. scalp electrodes
24. inspiration and elaboration 25. alpha wave activity 26. difference